Có bình yên nào mà không xót xa?

Chúng ta có 365 ngày một năm, 7 ngày một tuần. Đại khái là chúng ta có 86.400 giây một ngày.
Hôm nay tôi đi làm thêm bị dẫm vào vũng nước, bị bẩn luôn đôi giày mới mua, xong trễ bus nên đến muộn giờ làm. Tức là khoảng 10 phút xui xẻo, tính ra là 600 giây.


Tôi không thể vì 600 giây xui xẻo đó mà dùng luôn 85.800 giây còn lại để bực tức than thân trách phận được.
Cũng như việc vì bạn trượt đại học một năm mà hoài phí luôn 60 năm còn lại của cuộc đời.
Hay như việc bạn ứng tuyển trượt một công ty mà cho rằng hàng trăm ngàn công ty khác sẽ không nhận bạn.
Hoặc như việc bạn bị một vài người ghét bỏ mà quên luôn đi bạn có cả gia đình, hội bạn thân, đám anh em kết nghĩa luôn sẵn sàng bảo vệ bạn.


Và cả việc bạn tự ghét mình vì không giỏi Toán, trong khi bạn có hàng tá tài năng tài lẻ khác như viết văn, khả năng lắng nghe, khả năng nói trước đám đông hay tài nấu ăn cực đỉnh.
Đừng vì vài chuyện nhỏ nhặt không vui mà quên đi cuộc đời này luôn nhiều niềm vui hơn nỗi buồn đang chờ đón bạn. Bạn luôn đặc biệt theo một cách nào đó, và không ai có thể làm tốt hơn bạn, hãy tin là như vậy và cố gắng.
Người ta thường chỉ vui vài giờ chỉ vì nhận được 100 nghìn đồng, nhưng cũng có thể buồn cả ngày nếu đánh rơi 50 ngàn. Muốn thành công nhất định phải lựa chọn và chấp nhận đánh đổi